Skip to main content

Tài vẽ

Công tử một xứ kia, xênh xang áo mũ, miệng ngậm píp, tay vung vẩy can, khoác tay một cô đầm ung dung thả bộ trên hè phố ở khu Tây Luân Đôn.
Đi qua hai hoạ sĩ vẽ dạo, đôi tình nhân đứng nghe họ tán chuyện. Hai hoạ sĩ đang độ ế khách, ngồi chia nhau mấy điếu thuốc rê, tán gẫu cho nhau nghe về tài nghệ trác tuyệt của thầy học mình. Một gã nói:
- Có thể cậu không tin, và nói chung hầu như không ai chịu tin cả. Nhưng mắt tớ đã nhìn thấy. Lần đó ông thầy tớ ngồi vẽ một tờ đô lên vỉa hè kia.Vẽ chưa ráo mực, mấy gã ăn mày đi qua nhìn thấy, tưởng tờ đôla thật vội tranh nhau cào đến gãy móng tay mới biết mình nhầm.
Hai gã ôm bụng cười ngất. Một lát sau gã kia mới nói:
- Mới chiều hôm qua, hai thầy trò tớ ngồi chơi bên cây cầu kia. Ông thầy vẽ lên lancan một khoanh xúcxích. Vẽ xong, quẳng bút, quay lại đã thấy một chú chó vồ lại goạm. Ôi, ba bốn cái răng gãy văng ra tứ tung như những đầu đạn súng lục... Khiếp... khiếp...
Vị công tử xứ kia cất mũ, cúi chào, vỗ tay bốp bốp. Hai vị hoạ sĩ thấy có kẻ tán thưởng thì mũi cứ thế mà nở ra, to như hai quả bida trong mấy tiệm Casinô.
Vị công tử xứ kia lúc đó mới nhã nhặn nói:
- Khá khen cho tài vẽ của hai vị thầy khả kính nọ. Nhưng dùng cái tài để lừa được một con chó háu ăn và vài gã ăn mày mắt quáng gà thì có gì đáng nói.
- Ngài muốn chế nhạo chúng tôi? - hai hoạ sĩ sửng cồ.
- ấy chết, là tôi nói cái tài vẽ của các thầy kia so với ông già của tôi thì cũng giống như so sánh con thuyền độc mộc với con tàu Titanic mà thôi.
- Này, nếu ngài không giải thích đàng hoàng thì xin lỗi quý bà, chúng tôi hứa sẽ làm cho tôn ông đây biến thành nhân thịt cho một chiếc bánh.
Vị công tử xứ kia ung dung nói:
- Ông già tôi ngồi vẽ một nhà máy sản xuất liên hợp. Vẽ xong, ông trình với các nhà chức trách bên ngân hàng. Mấy vị này có đôi mắt sáng hơn mắt cú vọ. Vậy mà thoạt nhìn, họ đã mê mẩn tâm thần, dốc hết hầu bao ra, bỏ vốn đầu tư cho xí nghiệp. Nhưng các ngài biết đấy, một bức tranh giống như thật thì cũng chỉ là bức tranh. Còn ông già tôi đem tiền đó đầu tư cho mấy đường dây buôn lậu. Tiền bạc vào túi ông cứ gọi là như nước chảy.
- Bằng chứng đâu? - hai vị hoạ sĩ nóng nảy hỏi.
- ổng trích một vài phần trăm đầu tư cho tôi sang đây đặng kiếm chút chất xám trong trường đại học. Tưởng cái gì chứ chất xám thì tôi có thừa.

Nhưng để có khoản tiền đầu tư đều đều, tôi đến đứng trước cổng trường, chụp vài pô gởi về. Tôi còn ngồi vẽ cho ổng xem một tiền đồ xán lạn của mình. ổng tin sái cổ, còn tôi thì... khơ...khơ...khơ...
Vị công tử quay sang hôn vào má người tình đánh chụt.
Hai hoạ sĩ xứ Tây nghe đến đó thì rụng rời, quỳ mọp xuống lạy như tế sao.
Công tử xứ kia lại ung dung thả bộ. Cô bồ mắt xanh đi bên cạnh cười rúc rích như một con chuột con...

Popular posts from this blog

Những tai nạn "trời ơi" khi lên mạng

Chỉ vì bất cẩn, người lướt web đã để lộ thông tin cá nhân hoặc rước các vị khách không mời về máy tính. Khi phát hiện ra thủ phạm chính là mình, người dùng chỉ biết than trời Phần lớn người dùng gây "tai nạn" trên mạng đều không rành về kỹ thuật nên dễ phạm phải sai lầm. Vì không biết về những mối hiểm nguy luôn rình rập trên mạng, người dùng rất thích lướt Nét, nhất là đăng ký vào các dịch vụ trực tuyến, các trang web tìm bạn bốn phương, trang web giải trí cho tải hình, tải phim, các mạng xã hội, blog... Chính việc điền thông tin cá nhân, mật khẩu vô tội vạ, thấy gì cũng OK nên người dùng càng dễ mắc bẫy. Lộ tài liệu mật trong email Do máy tính bị hư, chị T.A ngồi tạm máy của một đồng nghiệp. Vài ngày sau, cả công ty đồn ầm lên rằng chị T.A đang hẹn hò với ông trưởng phòng, có người còn nói họ sắp đám cưới. Chị nghĩ mãi mà không hiểu tại sao chuyện riêng tư của mình bị bại lộ, hơn nữa thông tin còn sai lệch một cách nghiêm trọng. Truy hết người này đến người kia, chị mới té ...

Tâm sự của một chàng trai nhút nhát

Năm học lớp 10... Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói: “Cảm ơn anh!” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao!? Năm học lớp 11... Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói: “Cảm ơn anh!” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn...

Sự tích mèo Hello Kitty

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần...  Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày. Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.   Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh...