Skip to main content

Tài vẽ

Công tử một xứ kia, xênh xang áo mũ, miệng ngậm píp, tay vung vẩy can, khoác tay một cô đầm ung dung thả bộ trên hè phố ở khu Tây Luân Đôn.
Đi qua hai hoạ sĩ vẽ dạo, đôi tình nhân đứng nghe họ tán chuyện. Hai hoạ sĩ đang độ ế khách, ngồi chia nhau mấy điếu thuốc rê, tán gẫu cho nhau nghe về tài nghệ trác tuyệt của thầy học mình. Một gã nói:
- Có thể cậu không tin, và nói chung hầu như không ai chịu tin cả. Nhưng mắt tớ đã nhìn thấy. Lần đó ông thầy tớ ngồi vẽ một tờ đô lên vỉa hè kia.Vẽ chưa ráo mực, mấy gã ăn mày đi qua nhìn thấy, tưởng tờ đôla thật vội tranh nhau cào đến gãy móng tay mới biết mình nhầm.
Hai gã ôm bụng cười ngất. Một lát sau gã kia mới nói:
- Mới chiều hôm qua, hai thầy trò tớ ngồi chơi bên cây cầu kia. Ông thầy vẽ lên lancan một khoanh xúcxích. Vẽ xong, quẳng bút, quay lại đã thấy một chú chó vồ lại goạm. Ôi, ba bốn cái răng gãy văng ra tứ tung như những đầu đạn súng lục... Khiếp... khiếp...
Vị công tử xứ kia cất mũ, cúi chào, vỗ tay bốp bốp. Hai vị hoạ sĩ thấy có kẻ tán thưởng thì mũi cứ thế mà nở ra, to như hai quả bida trong mấy tiệm Casinô.
Vị công tử xứ kia lúc đó mới nhã nhặn nói:
- Khá khen cho tài vẽ của hai vị thầy khả kính nọ. Nhưng dùng cái tài để lừa được một con chó háu ăn và vài gã ăn mày mắt quáng gà thì có gì đáng nói.
- Ngài muốn chế nhạo chúng tôi? - hai hoạ sĩ sửng cồ.
- ấy chết, là tôi nói cái tài vẽ của các thầy kia so với ông già của tôi thì cũng giống như so sánh con thuyền độc mộc với con tàu Titanic mà thôi.
- Này, nếu ngài không giải thích đàng hoàng thì xin lỗi quý bà, chúng tôi hứa sẽ làm cho tôn ông đây biến thành nhân thịt cho một chiếc bánh.
Vị công tử xứ kia ung dung nói:
- Ông già tôi ngồi vẽ một nhà máy sản xuất liên hợp. Vẽ xong, ông trình với các nhà chức trách bên ngân hàng. Mấy vị này có đôi mắt sáng hơn mắt cú vọ. Vậy mà thoạt nhìn, họ đã mê mẩn tâm thần, dốc hết hầu bao ra, bỏ vốn đầu tư cho xí nghiệp. Nhưng các ngài biết đấy, một bức tranh giống như thật thì cũng chỉ là bức tranh. Còn ông già tôi đem tiền đó đầu tư cho mấy đường dây buôn lậu. Tiền bạc vào túi ông cứ gọi là như nước chảy.
- Bằng chứng đâu? - hai vị hoạ sĩ nóng nảy hỏi.
- ổng trích một vài phần trăm đầu tư cho tôi sang đây đặng kiếm chút chất xám trong trường đại học. Tưởng cái gì chứ chất xám thì tôi có thừa.

Nhưng để có khoản tiền đầu tư đều đều, tôi đến đứng trước cổng trường, chụp vài pô gởi về. Tôi còn ngồi vẽ cho ổng xem một tiền đồ xán lạn của mình. ổng tin sái cổ, còn tôi thì... khơ...khơ...khơ...
Vị công tử quay sang hôn vào má người tình đánh chụt.
Hai hoạ sĩ xứ Tây nghe đến đó thì rụng rời, quỳ mọp xuống lạy như tế sao.
Công tử xứ kia lại ung dung thả bộ. Cô bồ mắt xanh đi bên cạnh cười rúc rích như một con chuột con...

Popular posts from this blog

Sự tích mèo Hello Kitty

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần...  Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày. Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.   Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh...

Nói với anh

Anh yêu của em, mình không bên nhau nữa nhé dù em còn yêu anh thật nhiều anh có biết không ? Khi em cảm nhận được nụ hôn ngọt ngào anh trao cho em thì cũng là lúc em sẵn sàng chấp nhận tất cả để được đến với anh. Có lúc em thấy mình thật tệ, một người phụ nữ rất tồi tệ. Em đánh đổi rất nhiều để được bên anh nhưng mà, em đã cho đi rất nhiều để nhận được những gì nào? Nhận được cái cảm giác hụt hẫng như một kẻ bị bỏ rơi, em không có quyền được bên anh khi em buồn, khi em cần sự chia sẻ, khi em cần một lời an ủi, động viên, hoặc quan tâm cho những mệt mỏi trong cuộc sống của mình. Em cũng không có được nó, em chới với trong một biển tình cảm, một biển nhớ nhung, và cứ khi nào em có cảm giác mình sắp sửa chết chìm trong đó thì anh lại đến bên em, và rồi em lại quên đi tất cả giận hờn ấy. Và đôi khi em cảm thấy mình chỉ là một thứ đồ chơi trong trò chơi tình ái của anh. Anh phiêu lưu, bay bổng, mọi quan tâm của anh cũng chỉ dừng lại ở một mức nào đó. Em thì khác, có anh rồi em cần sự chia...

Kỹ năng xác định phương hướng

Xác định phương hướng là một kĩ năng quan trọng khi bạn đi tham quan hoặc sống ngoài thiên nhiên. Cách xác định phương hướng dễ nhất mà ai cũng thực hiện được là sử dụng la bàn. La bàn các bạn có thể mua được ở các nhà sách với giá tương đối rẻ. Tuy nhiên, nếu trong tay không có la bàn, ta vẫn có thể dùng một số phương pháp khác để xác định phương hướng mà độ chính xác cũng rất cao. + Xác định phương hướng bằng Mặt Trời: 1. Cách 1: Xem trực tiếp. Ngay từ nhỏ khi còn đi học ở tiểu học. Chắc chắn chúng ta đều biết một bài bài học vỡ lòng về “Xác Định Phương Hướng”. Đó là: - Sáng: Mặt trời mọc ở hướng Đông. - Chiều: Mặt trời lặn ở hướng Tây. - Giữa trưa: Mặt trời đứng bóng. Sau này, khi càng lớn lên. Chúng ta sẽ nhận ra rằng, phương pháp trên chỉ gần đúng mà thôi. thực tế, vị trí mọc và lặn của mặt trời trong năm không cố định mà thay đổi theo chu kỳ: Xuân Phân, Hạ Chí, Thu Phân, Đông Chí. Theo đó, (đối với vị trí Việt Nam) những ngày Xuân Phân và Thu Phân thì mặt trời sẽ mọc ở chín...