Trên máy bay, mọi người được thông báo là nhiên liệu sắp cạn, nên ai thấy gì không cần thiết thì vứt xuống để giảm trọng lượng. Một người Mỹ đem cái vali sang trọng của mình vứt xuống. Mọi người hỏi thì ông ta bảo: "Vali đô la ấy mà. Ở Mỹ thiếu gì đô la!" Một người Nhật đem cái hòm tuyệt đẹp của mình vứt xuống. Mọi người hỏi thì ông ta đáp: "Hòm kim cương ấy mà, ở Nhật thiếu gì kim cương!". Người Việt Nam đứng gần đó đạp hai ông này rơi xuống. Mọi người đang sửng sốt thì ông ta bảo: "Người ấy mà. Ở Việt Nam thiếu gì thằng nổ như vậy
Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần... Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày. Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa. Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh...