Skip to main content

Cảm ơn bạn vì phút nhìn lại mình

Đã bao lần tôi muốn ôm chầm lấy cha mẹ và nói rằng tôi yêu họ biết bao nhưng sự ngượng ngùng đã cản trở tôi. Đã bao lần tôi muốn mua thật nhiều, thật nhiều quà để tặng cha mẹ nhưng... quên mất, và biện hộ: "Tại mình bận quá!".

Đã bao lần vào ngày của cha, của mẹ, tôi tự hứa với bản thân sẽ nấu cho cha mẹ những món ăn mà hai người thích nhưng rồi lại không làm được vì... có hẹn đột xuất. Và còn bao nhiêu cái "đã bao lần" như thế mà đến giờ tôi vẫn chưa thực hiện được.

Tuy cha mẹ không bao giờ nói ra nhưng nhìn vào mắt họ, tôi biết họ buồn biết bao và tôi thấy mình có lỗi. Nhưng tôi cũng chẳng chịu xin lỗi vì cái tôi quá lớn đã ngăn cản tôi.

Một lần tham gia CLB tiếng Hoa, tôi quen với một người bạn tên là Huệ Trân. Huệ Trân học rất giỏi, lại năng động nên được nhiều bạn yêu quý.

Chính Huệ Trân đã kéo tôi ra khỏi cái vỏ bọc nhút nhát và hoà mình vào không khí sôi động của cuộc sống xung quanh. Chúng tôi thân nhau rất nhanh, có thể tâm sự với nhau mọi chuyện.

Tôi còn nhớ, ngày 2/12, Huệ Trân nhắn tin nói tôi cùng bạn ấy đến một nơi nhưng không tiết lộ là nơi nào. Chơi với nhau nên tôi hiểu, những khi bạn làm vậy nghĩa là việc này rất quan trọng.

Tôi vội vã chạy xe đến nhà cô bạn. Cô ấy đã đợi tôi ở trước cửa, tay cầm bó hoa tươi và một món quà được gói thật đẹp. Nhìn ánh mắt bạn, tôi biết mình không nên hỏi bất cứ điều gì vào lúc này.

Hai đứa đi một xe, Huệ Trân chở tôi. Trên suốt quãng đường, cô ấy không hề nói lời nào. Ngồi phía sau, tôi cũng im lặng. Và cuối cùng, tôi phát hiện ra nghĩa trang là nơi Huệ Trân muốn tôi đến.

Chúng tôi dừng chân trước một ngôi mộ. Sau khi thắp nhang, cắm hoa và đặt quà lên mộ, Huệ Trân mới nói đây là mộ của mẹ bạn ấy. Ngày 2/12 chính là sinh nhật mẹ.

Huệ Trân kể mẹ đã dạy cho bạn ấy nhiều điều và bà luôn ở bên mỗi khi bạn ấy cần. Lúc nào tâm sự với mẹ, bạn ấy cũng nhận được những lời khuyên bổ ích. Với Huệ Trân, mẹ là người bạn lớn, là người mẹ vĩ đại, tuyệt vời nhất. Hè năm lớp 8, bạn cùng mẹ về quê. Trên đường, xe gặp tai nạn, và Huệ Trân đã không còn được gặp mẹ nữa. Đôi mắt bạn tôi dần đỏ hoe.

Năm nào đến sinh nhật mẹ, bạn cũng ra đây thắp nhang và tâm sự. Lúc đó, mọi ký ức, kỷ niệm ngày xưa lại ùa về. Huệ Trân luôn tin rằng, mẹ đang ở trên trời cao nhưng luôn dõi theo bạn, luôn mỉm cười, động viên, giúp bạn vượt qua khó khăn như ngày xưa bà vẫn làm. Dù không còn được gọi tiếng "mẹ" thân thương như trước, nhưng trong lòng Huệ Trân, âm thanh dịu ngọt ấy vẫn vang lên.

Sau câu chuyện của cô bạn, tôi đã nhìn lại bản thân mình. Tôi chỉ toàn làm cha mẹ thất vọng và đau lòng. Tôi có cha, có mẹ bên cạnh nhưng nào biết quý trọng những phút thiêng liêng, ấm áp ấy.

Những lúc tôi cần, cha mẹ luôn ở bên, thế nhưng những khi cha mẹ cần thì có mấy khi tôi ở bên cạnh họ cơ chứ. Những lời biện hộ không thể nào che giấu được sự ích kỷ của tôi. Tôi thật có lỗi với cha mẹ.

Ngay hôm nay, tôi sẽ chạy đến bên cha mẹ và nói to với họ rằng: "Cha ơi, mẹ ơi, con yêu cha mẹ thật nhiều và con sẽ không làm cha mẹ thất vọng về con nữa đâu. Con sẽ cố gắng để xứng đáng là người con ngoan, hãy tin ở con!".


(sưu tầm)

Popular posts from this blog

Những tai nạn "trời ơi" khi lên mạng

Chỉ vì bất cẩn, người lướt web đã để lộ thông tin cá nhân hoặc rước các vị khách không mời về máy tính. Khi phát hiện ra thủ phạm chính là mình, người dùng chỉ biết than trời Phần lớn người dùng gây "tai nạn" trên mạng đều không rành về kỹ thuật nên dễ phạm phải sai lầm. Vì không biết về những mối hiểm nguy luôn rình rập trên mạng, người dùng rất thích lướt Nét, nhất là đăng ký vào các dịch vụ trực tuyến, các trang web tìm bạn bốn phương, trang web giải trí cho tải hình, tải phim, các mạng xã hội, blog... Chính việc điền thông tin cá nhân, mật khẩu vô tội vạ, thấy gì cũng OK nên người dùng càng dễ mắc bẫy. Lộ tài liệu mật trong email Do máy tính bị hư, chị T.A ngồi tạm máy của một đồng nghiệp. Vài ngày sau, cả công ty đồn ầm lên rằng chị T.A đang hẹn hò với ông trưởng phòng, có người còn nói họ sắp đám cưới. Chị nghĩ mãi mà không hiểu tại sao chuyện riêng tư của mình bị bại lộ, hơn nữa thông tin còn sai lệch một cách nghiêm trọng. Truy hết người này đến người kia, chị mới té ...

Tâm sự của một chàng trai nhút nhát

Năm học lớp 10... Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói: “Cảm ơn anh!” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao!? Năm học lớp 11... Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói: “Cảm ơn anh!” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn...

Sự tích mèo Hello Kitty

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần...  Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày. Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.   Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh...