Skip to main content

Cuộc sống thời công nghệ cao


Ngày nay chúng ta càng gắn liền với công nghệ cao bao nhiêu thì ta càng kém gắn bó tình cảm giao tiếp với nhau bấy nhiêu. Máy nhắn tin, điện thoại cầm tay, computer, laptop, email…những thứ công nghệ tân tiến của thời đại giúp ta và người thân, bè bạn dễ dàng và mau lẹ "kết nối" với nhau chỉ bằng một vài ngón tay thao tác trên mấy nút nhấn be bé xinh xinh hay trên bàn phím gõ. Tuy nhiên, chính những thứ đó lại làm chúng ta thực sự đang cách xa nhau. Như ai đó cảm nhận một cách xót xa: "Tưởng gần gang tất mà xa nghìn trùng!"

Thật vậy, trong lúc ta đang chia sẻ một bữa cơm với những người yêu thương trong gia đình hay bè bạn thân quen, thì những cú điện thoại di động bất cứ nới đâu và bất kì nơi nào cũng đều quá dễ dàng chen vào, cắt ngang khoảng khắc hiếm hoi ta đang có. Nghĩ lại xem, ta đang nửa chừng một câu chuyện ý nhị với người thân yêu, đột ngột có điện thoại, thế là gián đoạn và "mất hứng" khi nối lại câu chuyện dở dang.

Ta càng nâng cấp computer, thay đường dây kết nối qua modem và điện thoại bằng đường truyền ADSL thì đám con yêu dấu của ta càng dễ đắm chìn sâu hơn vào mấy trò chơi trực tuyến (game online) vừa li kì vừa mang tính gây nghiện. Khi nào không chơi game thì trẻ tán gẫu (chat) hàng giờ trước màn hình và bàn phím, hoặc miệt mài với các trang blog, trang web cá nhân đầy cám dỗ. Chẳng những công nghệ cao (hi-tech) chiếm dụng phần lớn thời gian học hành của trẻ mà còn nuốt chửng con cái chúng ta, cuốn hút chúng thêm xa rời ta. Hậu quả, ta càng ít có dịp trò chuyện cho ra câu chuyện với những núm ruột của mình, mà chỉ còn dăm ba câu hỏi đáp bời rời, vụn vặt. Ta đang gần nhau đấy mà cũng đang xa nhau đấy. Đúng thế không?

May là xã hội ta chưa thịnh hành thói quen mua bán trực tuyến, ta còn biết đi chợ nhưng dần dần ta cũng đang mất đi thói quen mua nắm rau, con cá và la cà một chút để trao đổi thân tình với chị bán hàng quen thuộc. Các hệ thống siêu thị càng đa dạng hóa mặt hàng, càng hữu hiệu hóa dịch vụ cung cấp thì ta càng sống với những giao tiếp một chiều vì mọi quan hệ qua lại giữa người với người ngày càng bị triệt tiêu.

Ta cũng không còn thói quen mỗi tháng cầm món tiền nhỏ từ tay cô thủ quỹ phát lương, cười vui vẻ với cô và nói hai tiếng "cám ơn" nhã nhẵn. Bây giờ, tháng trước mặt ta không phải là một gương mặt phụ nữ có cái miệng tô son và làn má phấn nữa, thay vào đó là một khối sắt xám xịt, thô kệch và một khe hẹp để ta nhét vào tấm thẻ plastic. Tệ hơn, những khi tới nơi gia dịch ngoài giờ hành chánh, ta đành phải “giao tiếp” gián tiếp với máy ATM vì chỉ có thể xỏ hai bàn tay xuyên qua lỗ tò vò của lớp cửa sắt đan bằng những cọng to tướng.

Ta không thể từ chối công nghệ cao. Ta rất cần nó. Ta đã quen thuộc với nó và nó mặc nhiên trở thành phần tử hữu cơ gắn bó đời sống cá nhân, gia đình, xã hội của ta. Vấn đề là ta biết làm chủ nó chứ không tự biến thành nô lệ của nó. Ta biết tập sống vừa cần nó mà cũng vừa sẵn sàng không cần nó. Và các bạn trẻ, hãy biết chủ động tạo ra hoàn cảnh "ngoài vùng phủ sóng" để níu giữ hạnh phúc, để giữ cho mình những giây phút riêng tư, phải thế không, thưa bạn?

(Sưu tầm)

Popular posts from this blog

Những tai nạn "trời ơi" khi lên mạng

Chỉ vì bất cẩn, người lướt web đã để lộ thông tin cá nhân hoặc rước các vị khách không mời về máy tính. Khi phát hiện ra thủ phạm chính là mình, người dùng chỉ biết than trời Phần lớn người dùng gây "tai nạn" trên mạng đều không rành về kỹ thuật nên dễ phạm phải sai lầm. Vì không biết về những mối hiểm nguy luôn rình rập trên mạng, người dùng rất thích lướt Nét, nhất là đăng ký vào các dịch vụ trực tuyến, các trang web tìm bạn bốn phương, trang web giải trí cho tải hình, tải phim, các mạng xã hội, blog... Chính việc điền thông tin cá nhân, mật khẩu vô tội vạ, thấy gì cũng OK nên người dùng càng dễ mắc bẫy. Lộ tài liệu mật trong email Do máy tính bị hư, chị T.A ngồi tạm máy của một đồng nghiệp. Vài ngày sau, cả công ty đồn ầm lên rằng chị T.A đang hẹn hò với ông trưởng phòng, có người còn nói họ sắp đám cưới. Chị nghĩ mãi mà không hiểu tại sao chuyện riêng tư của mình bị bại lộ, hơn nữa thông tin còn sai lệch một cách nghiêm trọng. Truy hết người này đến người kia, chị mới té ...

Tâm sự của một chàng trai nhút nhát

Năm học lớp 10... Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói: “Cảm ơn anh!” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao!? Năm học lớp 11... Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói: “Cảm ơn anh!” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn...

Sự tích mèo Hello Kitty

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần...  Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày. Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.   Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh...