Skip to main content

Giàu Nghèo

Một cậu bé con một gia đình giàu có nọ được người cha đưa về một vùng quê nghèo để gọi là đi thực tế. Người cha muốn cho con của mình hiểu được thế nào là cảnh nghèo, ông đưa cả gia đình đi nghỉ một ngày và một đêm trong nhà của người tá điền nghèo.

Sau chuyến đi thực tế ấy người cha hỏi cậu con có hài lòng về hoàn cảnh giàu có của gia đình mình không? Cậu bé lắc đầu. Được hỏi lý do, cậu bé giải thích như sau:

- Con cứ tưởng gia đình mình giàu có hơn người, nhưng so sánh, con mới thấy rằng người tá điền của chúng ta giàu hơn nhiều. Gia đình chúng ta chỉ có một hồ bơi nhỏ bên cạnh nhà, còn gia đình người tá điền có cả suối, sông, ao, hồ xung quanh nhà. Họ đi chơi trên đó bằng ghe, xuồng chứ không ngồi phơi nắng buồn bã như gia đình chúng ta. Chúng ta chỉ có mỗi một con chó và không gian chỉ là một mảnh vườn nhỏ không đủ cho nó chạy chơi, còn gia đình người tá điền có cả bốn con chó và súc vật, ngoài ra trong vườn lại có đủ mọi thứ chim suốt ngày kêu ríu rít. Trong nhà chúng ta chỉ có vài chục ngọn đèn nhập cảng, còn người tá điền cứ đêm đến là có quyền ngắm đủ mọi thứ đèn trên trời. Gia đình ông ta còn nhiều thứ khác nữa mà mình không có, con không thể kể hết ra được. Vả lại, chỉ có một ngày một đêm làm sao thấy hết được sự giàu có của người tá điền này. Con cám ơn ba đã cho con thấy được thực tế và biết được gia đình mình nghèo biết chừng nào!

Các bạn thân mến,

Giàu nghèo quả là chuyện rất tương đối. Người giàu có vẫn thấy mình nghèo. Kẻ nghèo rớt mồng tơi vẫn cảm thấy mình giàu. Giàu nghèo như núi non tùy theo địa dư và cũng tương đối tùy theo góc độ cái nhìn. Nhưng dĩ nhiên, nếu xét về giá trị tuyệt đối thì hiện nay trên thế giới còn có rất nhiều người nghèo về của cải vật chất. Còn có biết bao nhiêu người phải sống trong lầm than đói khổ. Với chính sách toàn cầu hoá hiện nay, người nghèo ngày càng nghèo hơn. Theo ước tính của Liên Hiệp Quốc, mỗi ngày trên thế giới có khoảng 42 ngàn người chết đói.

Người sáng lập tổ chức từ thiện của Giáo hội Tin Lành đã viết về Á châu như sau: Tôi đã sống tại Á châu, và tôi đã thấy được thế nào là nghèo đói! Tôi cũng nhận thấy rằng, nếu bạn không muốn nhìn thì chắc chắn bạn sẽ không bao giờ thấy. Nghèo đói dù là thể lý hay tinh thần đều nằm ngay ở cửa ra vào của chúng ta, chúng ta không xin điều đó, chúng ta cũng chẳng muốn điều đó. Nhưng muốn hay không thì nó vẫn có đó, những nhu cầu của con người gõ cửa từng lần và từng người. Mỗi người đều phải trả lời cho câu hỏi: Tôi phải làm gì? Dĩ nhiên, ai trong chúng ta cũng có thể nhắm mắt làm ngơ hay phủi tay để trả lời: đó không phải là chuyện của tôi, và khép kín lại cánh cửa tâm hồn trước những nhu cầu và lời van xin của người khác. Cái nghèo khủng khiếp lúc đó hẳn phải là cái nghèo của tâm hồn và lòng nhân ái.

Có một câu chuyện, hai người bạn đang đi dọc theo bờ biển phủ đầy sao biển vừa được một ngọn sóng lớn đánh dạt vào. Những con sao biển này sẽ chết cứng dưới ánh nắng mặt trời. Một người bạn nhặt lấy một con sao biển, nâng niu nó rồi đem thả lại xuống biển. Người bạn khác hỏi:

- Điều anh vừa làm liệu có thay đổi được gì không? Liệu anh có thể cứu vớt hết cả đám sao biển này không?

Người bạn trả lời:

- Anh nói đúng, tôi không thể cứu hết cả đám sao biển này, nhưng thà cứu được một con hơn là không cứu con nào cả, thà thắp lên một ngọn đèn, hơn là đứng đó mà nguyền rủa bóng tối.

Chúng ta vẫn thường nói thế. Nghèo đói là vấn đề của cả thế giới, cần phải có những giải pháp toàn bộ với những chương trình vĩ đại.Trong khi chờ đợi những chuơng trình vĩ đại ấy được thực hiện thì trước mắt chúng ta là một người láng giềng hay một người đói khổ đang cần được giúp đỡ. Một cử chỉ nhỏ và cụ thể của mỗi người chúng ta khi giúp đỡ một người cần được giúp đỡ chắc chắn có giá trị hơn bội phần những chương trình vĩ đại vẫn mãi mãi nằm trong dự án.

(Sưu tầm)

Popular posts from this blog

Sự tích mèo Hello Kitty

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần...  Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày. Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.   Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh...

Nói với anh

Anh yêu của em, mình không bên nhau nữa nhé dù em còn yêu anh thật nhiều anh có biết không ? Khi em cảm nhận được nụ hôn ngọt ngào anh trao cho em thì cũng là lúc em sẵn sàng chấp nhận tất cả để được đến với anh. Có lúc em thấy mình thật tệ, một người phụ nữ rất tồi tệ. Em đánh đổi rất nhiều để được bên anh nhưng mà, em đã cho đi rất nhiều để nhận được những gì nào? Nhận được cái cảm giác hụt hẫng như một kẻ bị bỏ rơi, em không có quyền được bên anh khi em buồn, khi em cần sự chia sẻ, khi em cần một lời an ủi, động viên, hoặc quan tâm cho những mệt mỏi trong cuộc sống của mình. Em cũng không có được nó, em chới với trong một biển tình cảm, một biển nhớ nhung, và cứ khi nào em có cảm giác mình sắp sửa chết chìm trong đó thì anh lại đến bên em, và rồi em lại quên đi tất cả giận hờn ấy. Và đôi khi em cảm thấy mình chỉ là một thứ đồ chơi trong trò chơi tình ái của anh. Anh phiêu lưu, bay bổng, mọi quan tâm của anh cũng chỉ dừng lại ở một mức nào đó. Em thì khác, có anh rồi em cần sự chia...

Kỹ năng xác định phương hướng

Xác định phương hướng là một kĩ năng quan trọng khi bạn đi tham quan hoặc sống ngoài thiên nhiên. Cách xác định phương hướng dễ nhất mà ai cũng thực hiện được là sử dụng la bàn. La bàn các bạn có thể mua được ở các nhà sách với giá tương đối rẻ. Tuy nhiên, nếu trong tay không có la bàn, ta vẫn có thể dùng một số phương pháp khác để xác định phương hướng mà độ chính xác cũng rất cao. + Xác định phương hướng bằng Mặt Trời: 1. Cách 1: Xem trực tiếp. Ngay từ nhỏ khi còn đi học ở tiểu học. Chắc chắn chúng ta đều biết một bài bài học vỡ lòng về “Xác Định Phương Hướng”. Đó là: - Sáng: Mặt trời mọc ở hướng Đông. - Chiều: Mặt trời lặn ở hướng Tây. - Giữa trưa: Mặt trời đứng bóng. Sau này, khi càng lớn lên. Chúng ta sẽ nhận ra rằng, phương pháp trên chỉ gần đúng mà thôi. thực tế, vị trí mọc và lặn của mặt trời trong năm không cố định mà thay đổi theo chu kỳ: Xuân Phân, Hạ Chí, Thu Phân, Đông Chí. Theo đó, (đối với vị trí Việt Nam) những ngày Xuân Phân và Thu Phân thì mặt trời sẽ mọc ở chín...