Skip to main content

Cơ hội cho em là bao nhiêu phần trăm

“Người ta luôn đi tìm kiếm những gì họ chưa có nhưng chính họ lại không biết nó đang ở chính trong bạn”. Lần đầu tiên mình gặp nhau là sinh nhật của anh. Em đi cùng một người bạn và em không biết rằng đó là một ngày định mệnh.

Ngay từ lần gặp đầu tiên đó em đã có ấn tượng về anh một người vui tính, hài hước và thân thiện nhưng chỉ vậy thôi, chỉ là ấn tượng tốt, không hơn. Sau buổi gặp mặt đó em không hề nghĩ về anh, thật đấy. Em không bao giờ có suy nghĩ mình sẽ còn có lần thứ hai gặp lại nhau. Và em chắc anh cũng vậy phải không ? Nhưng dường như số phận đã sắp đặt cho hai đứa mình có duyên với nhau thì phải.

Em gặp lại anh lần thứ hai là khi, anh vào sửa máy tình cho bạn anh và cũng là bạn cùng phòng của em. Lần thứ hai, với em anh là một người bạn nhiệt tình và chu đáo với bạn bè. Lần thứ hai, gặp anh em không chào và cố tình không để ý gì đến anh mặc dù chúng ta đã từng gặp nhau trước đó.Và anh cũng không hề để ý gì tới em cả, đúng không anh. Không biết là anh có nhận ra em không ?

Lần thứ ba, ta gặp nhau là vì em cần nhờ anh giúp đỡ. Lần này thì em có cơ hội nói chuyện với anh thật nhiều. Em cần mua máy tính, em không biết gì về đồ điện tử cả và em cũng không có nhiều bạn bè để có thể nhờ vả. Bạn cùng phòng của em và là người bạn của anh đề nghị, nhờ anh giúp đỡ vì anh học tin học có lẽ sẽ biết nhiều hơn. Lúc đầu em ngần ngại nhưng em không còn sự lựa chọn nào khác anh à và em đã nhờ anh. Khi bạn anh nhờ anh mua máy giúp một cô bạn, anh bảo anh bận lắm, nhưng khi cô ấy nói mua giúp em thì anh suy nghĩ một lúc và đồng ý, em rất vui nhưng vẫn ngại anh.

Hôm anh dẫn em đi anh rất chu đáo và cẩn thận anh dặn dò em từng li từng tý một và còn bảo bất cứ khi nào có gì không biết cứ hỏi anh đừng ngại. Và từ những lời dặn dò đó em thấy anh thật là một người tốt bụng và em cảm thấy được che trở, an toàn khi bên anh. Em không biết phải cảm ơn anh thế nào chỉ nói cảm ơn anh thôi. Và anh à ! từ ngày hôm ấy không hiểu sao em cứ nghĩ về anh. Lúc nào trong đầu em cũng hiện lên hình ảnh của anh, giọng nói của anh. Em không thể nào đẩy hình ảnh của anh ra khỏi đầu mình. Em cố quên anh bằng viêc học hành và đi chơi cùng bạn bè nhưng sao hình bóng anh vẫn cứ hiện hữu trong tâm trí em, không sao xóa nổi. Có phải em đã thích anh ? Em chỉ dám dùng từ thích thôi vì em chưa bao giờ yêu cả em không biết đó có phải là tình cảm gì nữa. Như vậy có nhanh quá không nhỉ, có vội vàng quá không anh, có phải là em đang ngộ nhận ? Em chẳng biết làm sao, khi mà lúc nào anh cũng ở trong tâm trí em. Em phải làm sao bây giờ, em không thể nói ra tình cảm của mình vì em sợ, sợ anh sẽ ghét em. Và em biết nếu có nói ra thì cơ hội của em cũng chỉ là con số không, phải không anh.

Anh, một người tài giỏi điển trai và galant, bên anh em biết có rất nhiều cô gái. Còn em chỉ là một cô bé ngốc nghếch, xấu xí và chẳng là gì của anh cả. Anh à, em phải làm sao bây giờ, liệu nếu em nói ra tình cảm của mình thì em có cơ hội không anh và nếu có thì cơ hội của em là bao nhiêu phần trăm hả anh. Em nói vậy thôi anh à, chứ bảo em nói ra để anh biết thì có lẽ điều đó là không thể đâu, vì em là con bé nhút nhát lắm anh biết mà. Em chỉ thầm ao ước giá như có một ngày nào đó anh sẽ để ý tới em một con bé mà anh chưa bao giờ để ý cả. Và nhận ra con bé ngốc nghếch này cũng dễ thương đấy chứ.

Em rất thích một câu nói và luôn tự động viên mình mỗi khi mất tự tin vào bảo thân, để lấy lại sự tự tin của chính mình anh ạ và em thầm mong anh sẽ nhận ra được những gì anh đang tìm kiếm không ở đâu xa lắm đâu anh, đôi khi nó ở ngay bên cạnh mà ta không nhận ra đó thôi.

(Ngôi sao)

Popular posts from this blog

Anh nhớ em nhiều

Chiều nay anh dọn dẹp phòng, sắp xếp lại đồ đặc cho gọn gàng và sạch sẽ. Anh chợt tìm được bé trai bằng bông cầm quần. Đây là món quà đầu tiên em tặng anh. Mới tìm được thì anh vui vì cũng lâu rồi anh không nhớ mình để nó ở đâu nữa. Lúc đầu nhìn nó thì anh cười, nhớ lại những ngày mình mới quen nhau. Lần đầu tiên anh rước em đi làm về, khi đó em làm ở PNJ Bến Thành. Anh lên trễ đến 30 phút, sau khi cửa hàng đóng cửa. Nhìn thấy anh lên đến, em đã òa khóc như một đứa trẻ đi lạc vừa được ba mẹ. Lúc đó anh phải dỗ dành mãi và hứa chỡ đi ăn gà rán ở H2O thì em mới nín khóc. Buồn thật đấy, có những thứ đã xảy ra lâu lắm rồi mà mình không thể quên được. Nhìn thú bông bé trai này nó làm anh nhớ lại những ngày đầu tiên ấy, cứ ngỡ như vừa mới hôm qua đây thôi. Em ơi, có khi nào em nhớ đến những lời em đã nói với anh lúc mình còn bên nhau không? Em nói: "Sau này nếu em có đi được qua Australia, đêm trước hôm lên máy bay em sẽ dành cho anh tất cả, để qua đó em sẽ sinh baby, em sẽ cố gắn làm ...

Bây giờ em quen cuộc sống không có tình yêu rồi

Sáng hôm nay, nó lại ra công viên ngồi một mình, thật là dễ chịu và thật thanh thản. Nhưng sao, lâu lâu nổi buồn lại cứ đến lòng nó hay đó là cảm giác của nổi cô đơn. Nó là một cô gái tỉnh lẻ lên sài gòn học và giờ đã đi làm, ngày xưa nó mơ mộng nhiều lắm,mơ gặp được một người yêu lí tưởng và khi ra trường rồi sẽ có một đám cưới thật lãng mạn. Nhưng cuộc đời bắt đầu luôn thử thách nó, người nó yêu thương lại bỏ nó ra đi và cuộc sống nó từ đó luôn sống trong nổi buồn tủi và cô đơn, nó không gặp được ai cả và thời gian 6 năm rồi nó gặp anh. Nó cứ nghĩ đây là duyên phận của cuộc đời nó, nó tin tưởng anh biết bao nhiêu và nó cảm thấy hạnh phúc vô bờ. Nó đang mơ sẽ cùng anh bước suốt trên đường đời chia sẽ với nhau. Và nó đã giới thiệu anh với gia đình mình, bạn bè thân và có kế hoạch một đám cưới một cuộc sống hằng ngày bên nhau mãi không rời nhau. Nó là một cô gái rất thành đạt ngoài xã hội nhưng nó lại thuộc tuýp người thích nội trợ cham sóc gia đình, nên niềm mơ ước của nó la mơ có mộ...

Sự tích mèo Hello Kitty

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần...  Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày. Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.   Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh...