Skip to main content

Khoảng lặng

Đêm nay thật lạnh, co ro một mình trong góc tối. Người uể oải mệt mỏi, tinh thần suy sụp nhưng không thể ngủ. Dằn vặt, dày vò bởi những suy nghĩ vu vơ cho là cần thiết, là thực tế.

Cái gì đang đeo đuổi? Bản thân đang tìm kiếm cái gì? Một lối thoát chăng? Có thể lắm... Nực cười, giam giữ gì đâu mà thoát. Tham vọng chăng? Nghe cũng hợp lý bởi rất băn khoăn về nó... nhưng thời gian còn nhiều sốt ruột làm gì. Thế rốt cuộc vì cái gì?

Không trả lời được. Vẫn đang tìm kiếm.

Vẫn thức, mắt vẫn mở, đảo mắt xung quanh một cách vô thức, cái nhìn bất chợt dừng lại nơi cửa sổ. Sau tấm kính mờ phủ đẫm sương đêm là khoảng tối lặng, yên ắng đến khó chịu. Tự hỏi đã bao giờ để suy nghĩ "lặng" như thế? Sống nội tâm quá chăng? Buồn cười... chỉ là một chút suy tư về cuộc sống thôi.

Điếu thuốc tàn cháy dở, làn khói trắng vi vu cũng với những câu hỏi không câu trả lời. Cứ như thế cảm thấy bản thân thật gò bó, khó chịu, tự giam mình trong một mớ bòng bong không nơi khởi đầu không điểm kết thúc.

Có nhiều "lý tưởng" lắm, nhưng cái nào cũng nhạt nhoà như lớp nước sương tan trên cửa kính kia vậy. Cũng nhiều mục đích lắm nhưng nó, mờ ảo chẳng khác gì làn khói trắng với mùi vị đặc trưng đang bao quanh khắp phòng.

Có lẽ là tình cảm, chắc vậy. Cũng như cái lạnh cắt da cắt thịt đang phải hứng chịu. Hời hợt, phong phanh với nó thì bản thân sẽ phải chịu "lạnh", có thế thôi. Cười nhạt: đơn giản thế thôi sao? Đúng, không hiểu thì nó đã và sẽ vẫn đơn giản vậy thôi.

Càng nghĩ càng nóng tiết, người càng cảm thấy ngột ngạt. Khói thuốc mỗi lúc một dày, xác diêm vương vãi đầy thảm... Cái thứ này đúng ngang với hành xác, cái thứ này đúng là khó hiểu, cái thứ này bản thân đã mất tự tin đi rất nhiều, cái thứ này có "học" mà chẳng bao giờ nắm bắt được nó. Cái thứ mà chẳng ai biết phải nên làm gì, bởi với nó họ như một đứa trẻ con với quả bóng.

Tay bâng quơ rò rẫm vỏ bao thuốc đã trống rỗng từ lúc nào, trên bàn quanh chỗ ngồi những que diêm không đốt bẻ gãy gập. Muốn đập phá nhưng tự chủ đã kiềm cái trò trẻ con thừa hơi đó lại. Mắt thâm quầng, tóc rũ rượi, vẫn đeo đuổi một câu hỏi không thể trả lời.

Bất giác tự ái, lần đâu tiên phải chịu dày vò bản thân như vậy, cũng là đầu tiên phải trải qua một cảm giác bất định vô hướng như thế. Không thể trả lời được, bối rối thở dài kết thúc dòng suy nghĩ... Người dần hạ nhiệt, làn khói thuốc cũng tan dần trả lại chỗ cho cái lạnh buốt người.

Đêm nay thật dài, cái nhìn một lần nữa bật chợt dừng lại nơi cửa sổ, đằng sau tấm kính nhạt nhoà vẫn một khoảng tối lặng.

Andre (Ngôi sao)

Popular posts from this blog

Sự tích mèo Hello Kitty

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần...  Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày. Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.   Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh...

Nói với anh

Anh yêu của em, mình không bên nhau nữa nhé dù em còn yêu anh thật nhiều anh có biết không ? Khi em cảm nhận được nụ hôn ngọt ngào anh trao cho em thì cũng là lúc em sẵn sàng chấp nhận tất cả để được đến với anh. Có lúc em thấy mình thật tệ, một người phụ nữ rất tồi tệ. Em đánh đổi rất nhiều để được bên anh nhưng mà, em đã cho đi rất nhiều để nhận được những gì nào? Nhận được cái cảm giác hụt hẫng như một kẻ bị bỏ rơi, em không có quyền được bên anh khi em buồn, khi em cần sự chia sẻ, khi em cần một lời an ủi, động viên, hoặc quan tâm cho những mệt mỏi trong cuộc sống của mình. Em cũng không có được nó, em chới với trong một biển tình cảm, một biển nhớ nhung, và cứ khi nào em có cảm giác mình sắp sửa chết chìm trong đó thì anh lại đến bên em, và rồi em lại quên đi tất cả giận hờn ấy. Và đôi khi em cảm thấy mình chỉ là một thứ đồ chơi trong trò chơi tình ái của anh. Anh phiêu lưu, bay bổng, mọi quan tâm của anh cũng chỉ dừng lại ở một mức nào đó. Em thì khác, có anh rồi em cần sự chia...

Kỹ năng xác định phương hướng

Xác định phương hướng là một kĩ năng quan trọng khi bạn đi tham quan hoặc sống ngoài thiên nhiên. Cách xác định phương hướng dễ nhất mà ai cũng thực hiện được là sử dụng la bàn. La bàn các bạn có thể mua được ở các nhà sách với giá tương đối rẻ. Tuy nhiên, nếu trong tay không có la bàn, ta vẫn có thể dùng một số phương pháp khác để xác định phương hướng mà độ chính xác cũng rất cao. + Xác định phương hướng bằng Mặt Trời: 1. Cách 1: Xem trực tiếp. Ngay từ nhỏ khi còn đi học ở tiểu học. Chắc chắn chúng ta đều biết một bài bài học vỡ lòng về “Xác Định Phương Hướng”. Đó là: - Sáng: Mặt trời mọc ở hướng Đông. - Chiều: Mặt trời lặn ở hướng Tây. - Giữa trưa: Mặt trời đứng bóng. Sau này, khi càng lớn lên. Chúng ta sẽ nhận ra rằng, phương pháp trên chỉ gần đúng mà thôi. thực tế, vị trí mọc và lặn của mặt trời trong năm không cố định mà thay đổi theo chu kỳ: Xuân Phân, Hạ Chí, Thu Phân, Đông Chí. Theo đó, (đối với vị trí Việt Nam) những ngày Xuân Phân và Thu Phân thì mặt trời sẽ mọc ở chín...