Skip to main content

Viết cho anh

Anh ngày càng khiến tôi khó chịu. Tôi gắt gỏng nhiều hơn, chê trách anh nhiều hơn. Anh nhút nhát và yếu đuối hơn tôi tưởng.

Không biết anh sợ điều gì mà chẳng dám mạnh mẽ lên. Tôi không phải tuýp phụ nữ thích bao bọc đàn ông. Tôi mạnh mẽ và đủ sức để chống chọi với mọi thứ. Nhưng tôi cần một người đàn ông mạnh mẽ hơn tôi, để che chở và lo lắng cho tôi trước những bão tố của cuộc đời. Bởi tôi, dù mạnh mẽ thế nào vẫn chỉ là con thuyền nan nhỏ.

Tôi cầu toàn quá chăng? Hay tôi đòi hỏi quá? Vậy tôi đã làm được những gì, và có điều kiện gì để yêu cầu những điều ấy? Tôi không biết. Tôi không thể trả lời anh mình có những gì để đòi hỏi như vậy.

Tình yêu không có một định nghĩa rạch ròi và cũng không có bản đồ nào chính xác đi đến trái tim. Tôi không thể nói trước được điều gì. Cũng như tôi yêu anh và chọn anh là người đi cùng tôi đến suốt cuộc đời. Nhưng oái ăm thay, càng quen nhau lâu, tôi càng nhận ra tôi sợ phải sống cuộc sống hôn nhân với anh.

Tôi không thể chấp nhận cảnh một mình tôi lo liệu mọi thứ còn anh chỉ đóng vai trò làm chồng, bởi vì anh là đàn ông, thế thôi. Tôi cần một người có thể chia sẻ và đỡ đần tôi những khó khăn trong cuộc sống. Nhưng dường như, những lúc khó khăn thật sự, anh không phải là người mà tôi cần đến. Cứ thế, yêu anh tôi chỉ... để yêu...

Anh ít khi nào mắc điện hay sửa một vật dụng gì trong nhà. Tôi hỏi, vậy sau này cưới nhau khi ống nước bị hư, điện đóm trong nhà tắt, anh phải làm sao? "Gọi thợ điện, thợ nước" - anh trả lời. Thật đơn giản thế sao? Tất tần tật chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà đều phải kêu thợ hết sao? Và tôi dần mường tượng ra cái cảnh không mấy hạnh phúc sau hôn nhân. Tôi chạy đôn chạy đáo chu tất mọi thứ trong nhà, từ đóng lại cánh cửa bị hư đến sửa cái kệ sách... còn anh cứ việc phẩy tay kêu người khác làm hộ.

Chính vì vậy, thay vì vui vẻ chờ mong cái ngày hạnh phúc đến, tôi quyết định dời lại, đến tháng năm nào tôi cũng chẳng rõ. Anh không phải là người xấu và tôi không có lý do gì để chê trách anh và tình yêu của anh dành cho tôi. Nhưng để sống cùng nhau và để đi với nhau đến suốt cuộc đời, mỗi người phải tự trang bị cho mình nhiều thứ lắm.

Tình yêu đâu chỉ có những lời nói ngọt ngào và thể hiện qua những ngày rong ruổi trên đường, ngắm phố phường hay đi ăn uống, xem phim...
Tình yêu thể hiện qua những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán anh khi đóng lại cho em cánh cửa. Tình yêu thể hiện qua một cái nhíu mày, một sự quan tâm, lo lắng khi thấy em xơ xác vì những tất bật lo toan của cuộc sống...

Chẳng trách gì có một số đôi vợ chồng sau tuần trăng mật thì bị "vỡ mật", tất cả chỉ do yêu, cưới quá vội vàng, chưa kịp nhận rõ nhau để cảm thông và suy nghĩ xem có chấp nhận hay không những cái tính xấu ở người bạn đời.

Và anh à, em mong lắm có một ngày em có thể thì thầm bên tai anh rằng:
Vì em vững tin khi có anh dẫn đường,
đặt vào tay anh con tim em cùng cuộc đời.
Để anh đưa cho con thuyền mình đến bến bờ yêu thương...

Hãy để cho giấc mơ của em thành sự thật anh nhé!

Chuột răng khểnh (Ngôi sao)

Popular posts from this blog

Sự tích mèo Hello Kitty

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần...  Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày. Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.   Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh...

Nói với anh

Anh yêu của em, mình không bên nhau nữa nhé dù em còn yêu anh thật nhiều anh có biết không ? Khi em cảm nhận được nụ hôn ngọt ngào anh trao cho em thì cũng là lúc em sẵn sàng chấp nhận tất cả để được đến với anh. Có lúc em thấy mình thật tệ, một người phụ nữ rất tồi tệ. Em đánh đổi rất nhiều để được bên anh nhưng mà, em đã cho đi rất nhiều để nhận được những gì nào? Nhận được cái cảm giác hụt hẫng như một kẻ bị bỏ rơi, em không có quyền được bên anh khi em buồn, khi em cần sự chia sẻ, khi em cần một lời an ủi, động viên, hoặc quan tâm cho những mệt mỏi trong cuộc sống của mình. Em cũng không có được nó, em chới với trong một biển tình cảm, một biển nhớ nhung, và cứ khi nào em có cảm giác mình sắp sửa chết chìm trong đó thì anh lại đến bên em, và rồi em lại quên đi tất cả giận hờn ấy. Và đôi khi em cảm thấy mình chỉ là một thứ đồ chơi trong trò chơi tình ái của anh. Anh phiêu lưu, bay bổng, mọi quan tâm của anh cũng chỉ dừng lại ở một mức nào đó. Em thì khác, có anh rồi em cần sự chia...

Kỹ năng xác định phương hướng

Xác định phương hướng là một kĩ năng quan trọng khi bạn đi tham quan hoặc sống ngoài thiên nhiên. Cách xác định phương hướng dễ nhất mà ai cũng thực hiện được là sử dụng la bàn. La bàn các bạn có thể mua được ở các nhà sách với giá tương đối rẻ. Tuy nhiên, nếu trong tay không có la bàn, ta vẫn có thể dùng một số phương pháp khác để xác định phương hướng mà độ chính xác cũng rất cao. + Xác định phương hướng bằng Mặt Trời: 1. Cách 1: Xem trực tiếp. Ngay từ nhỏ khi còn đi học ở tiểu học. Chắc chắn chúng ta đều biết một bài bài học vỡ lòng về “Xác Định Phương Hướng”. Đó là: - Sáng: Mặt trời mọc ở hướng Đông. - Chiều: Mặt trời lặn ở hướng Tây. - Giữa trưa: Mặt trời đứng bóng. Sau này, khi càng lớn lên. Chúng ta sẽ nhận ra rằng, phương pháp trên chỉ gần đúng mà thôi. thực tế, vị trí mọc và lặn của mặt trời trong năm không cố định mà thay đổi theo chu kỳ: Xuân Phân, Hạ Chí, Thu Phân, Đông Chí. Theo đó, (đối với vị trí Việt Nam) những ngày Xuân Phân và Thu Phân thì mặt trời sẽ mọc ở chín...