Skip to main content

Vợ chồng son

Trời mưa rả rích, em cứ ngóng mãi ra con ngõ nhỏ ngoằn nghèo sâu hun hút, căng mắt nhìn qua bức tường thấp đầy rêu xanh, giật mình mỗi lần có tiếng xe máy đi qua rồi khẽ thở dài: Không phải xe của anh.  

Em làm kế toán ở trường mầm non gần nhà. 4h30 đã tan, tạt qua cái chợ nho nhỏ bên đường, bất chợt trời đổ mưa. Lúc em đang mải mê chọn mớ rau ngót thì có tiếng chuông điện thoại. Anh ân cần: “Vợ yêu à, em có nhớ mang áo mưa không đấy?”. Em cười khúc khích vì lời nói dối ngọt ngào của anh.  

Chẳng ngày nào anh quên kiểm tra trong cốp xe xem em đã mang áo mưa chưa. Sáng nay anh đã gấp và để gọn gàng vào đó rồi mà. Bị em trêu “đãng trí”, anh mới “à’ lên một tiếng. Giữa tiếng máy móc trong xưởng ồn ào, anh còn dặn dò em đi cẩn thận, anh sẽ về ngay.  

Đồng hồ điểm 6h. Chắc hôm nay mưa nên trời tối nhanh quá. Bát canh và khúc cá, em đã chuẩn bị xong. Mẹ vừa gọi điện lên hỏi em: “Bao giờ thì mẹ có cháu bế?”. Em chỉ cười. Chị dâu cũng nhắn tin bảo sẽ “nhượng” lại cho em mấy bộ đầm bầu và đồ cho bé sơ sinh. Em hạnh phúc vì được gia đình anh quan tâm và yêu thương. Phận làm dâu, em đâu mong gì hơn, anh nhỉ? Em vẫn thường đùa anh: “Vì em ở hiền nên mới gặp lành như thế”.  

Mà từ hồi vợ chồng mình ra ở riêng, gặp bao điều tốt lành và may mắn thật. Căn nhà cấp 4 trong con ngõ sâu hun hút này là món quà “cho thuê không mất tiền” của một người cô họ bên nhà anh. Cô cười bảo: “Hai đứa cứ ở cho vui cửa vui nhà. Không phải tiền nong gì đâu”. Nhờ đấy, mỗi tháng vợ chồng mình đỡ được một khoản kha khá tiền nhà.  

Đêm đầu tiên, em không tài nào ngủ ngon giấc vì lũ chuột chí chóe ồn ào. Cuối tuần, anh bàn với em bỏ chút tiền để sửa sang nhà cửa. Nói rồi anh tự mình đi mua ván nhựa ốp trần, mua sơn tường, cả gạch và xi măng. Anh loay hoay bấm di động hỏi hết người này đến người khác cách sửa nhà. Rồi anh gật gà gật gù ra chiều tâm đắc lắm.  

Em cứ loanh quanh trêu trọc và lấy cho anh cái đinh, cái búa. Tác phẩm đầu tay của anh cũng dần hoàn thành. Mặc dù lớp sơn tường còn lem nhem, cái bậc đẩy xe còn mấp mô, thậm chí tấm nhựa trần anh ốp bỗng dưng rơi lả tả suýt vào đầu em nhưng em đã thấy thế là chồng mình khéo tay lắm rồi.  

Anh động viên: “Cố gắng chút để dành tiền mua đất em ạ”. Mục tiêu phấn đấu của hai vợ chồng son e chừng còn gian nan quá. Nhưng có anh ở bên, em chẳng thấy ngại ngần hay lo sợ điều gì.  
Vui hơn nữa là chỗ ở của vợ chồng mình chỉ cách nhà em khoảng 3 cây. Thế là hôm nào được nghỉ sớm, em cũng tranh thủ tạt qua “chào thầy, chào u” chút xíu. Hoặc hôm nào có món ngon, mẹ lại “alô” để anh em mình có mặt.  

Ở đây, em cũng không phải xa mấy đứa bạn từ hồi cấp 3. Thi thoảng nhàn rỗi, bọn độc thân ấy lại “í ới” mua đồ ăn vào nhà mình nấu nướng. Anh không lấy làm khó chịu, thậm chí anh còn rất tâm lý: “Anh không muốn em vì chồng vì con mà thay đổi tình cảm với các bạn”. Lúc nào anh cũng vui vẻ, hồ hởi và sẵn sàng đi sinh nhật, hát karaoke cùng đám bạn nhí nhố của em. Chính điều đó khiến em cảm động. Em đã nhận ra rằng quyết định lấy anh là quyết định sáng suốt nhất trong cuộc đời mình.  

Mới chuyển về đây, em chưa quen bà con hàng xóm nên đi ra đi vào cũng phải cửa khóa then cài cẩn thận. Nhiều khi anh bận bịu công việc, em tủi thân vì chờ rồi hờn dỗi: “Biết thế ngày xưa em kết hôn với bạn Mạnh”. Bạn Mạnh nhà cao cửa rộng ở Thủ đô, theo đuổi em đã lâu. Những lúc như vậy, anh cũng chẳng vừa: “Biết thế ngày xưa anh cưới chị My”. Chị My là con gái cưng của thủ trưởng cơ quan anh và đem lòng yêu anh tha thiết. Rồi hai vợ chồng lại chọc nhau cùng cười.  
 
Chỉ là đùa vui thôi anh nhỉ. Em biết rõ ràng đồng ý cưới chị My, anh sẽ có cơ hội thăng tiến trong sự nghiệp. Hay bản thân em, nếu lấy bạn Mạnh, có thể giờ em đang ăn tối trong một cửa hàng nhấp nháy ánh đèn màu. Tiền bạc hay vật chất đâu thể đánh đổi được tình yêu của hai vợ chồng mình, phải không anh?  

Có tiếng anh thấp thoáng hòa trong tiếng mưa rơi ngoài cổng: “Này, em gì ơi, mở cửa cho anh vào với”. Em nhanh nhẹn với tay lấy chùm chìa khóa, đón chào anh bằng một nụ cười rạng ngời hạnh phúc…
Nga Phương (Dân trí)

Popular posts from this blog

Sự tích mèo Hello Kitty

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần...  Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày. Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.   Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh...

Nói với anh

Anh yêu của em, mình không bên nhau nữa nhé dù em còn yêu anh thật nhiều anh có biết không ? Khi em cảm nhận được nụ hôn ngọt ngào anh trao cho em thì cũng là lúc em sẵn sàng chấp nhận tất cả để được đến với anh. Có lúc em thấy mình thật tệ, một người phụ nữ rất tồi tệ. Em đánh đổi rất nhiều để được bên anh nhưng mà, em đã cho đi rất nhiều để nhận được những gì nào? Nhận được cái cảm giác hụt hẫng như một kẻ bị bỏ rơi, em không có quyền được bên anh khi em buồn, khi em cần sự chia sẻ, khi em cần một lời an ủi, động viên, hoặc quan tâm cho những mệt mỏi trong cuộc sống của mình. Em cũng không có được nó, em chới với trong một biển tình cảm, một biển nhớ nhung, và cứ khi nào em có cảm giác mình sắp sửa chết chìm trong đó thì anh lại đến bên em, và rồi em lại quên đi tất cả giận hờn ấy. Và đôi khi em cảm thấy mình chỉ là một thứ đồ chơi trong trò chơi tình ái của anh. Anh phiêu lưu, bay bổng, mọi quan tâm của anh cũng chỉ dừng lại ở một mức nào đó. Em thì khác, có anh rồi em cần sự chia...

Kỹ năng xác định phương hướng

Xác định phương hướng là một kĩ năng quan trọng khi bạn đi tham quan hoặc sống ngoài thiên nhiên. Cách xác định phương hướng dễ nhất mà ai cũng thực hiện được là sử dụng la bàn. La bàn các bạn có thể mua được ở các nhà sách với giá tương đối rẻ. Tuy nhiên, nếu trong tay không có la bàn, ta vẫn có thể dùng một số phương pháp khác để xác định phương hướng mà độ chính xác cũng rất cao. + Xác định phương hướng bằng Mặt Trời: 1. Cách 1: Xem trực tiếp. Ngay từ nhỏ khi còn đi học ở tiểu học. Chắc chắn chúng ta đều biết một bài bài học vỡ lòng về “Xác Định Phương Hướng”. Đó là: - Sáng: Mặt trời mọc ở hướng Đông. - Chiều: Mặt trời lặn ở hướng Tây. - Giữa trưa: Mặt trời đứng bóng. Sau này, khi càng lớn lên. Chúng ta sẽ nhận ra rằng, phương pháp trên chỉ gần đúng mà thôi. thực tế, vị trí mọc và lặn của mặt trời trong năm không cố định mà thay đổi theo chu kỳ: Xuân Phân, Hạ Chí, Thu Phân, Đông Chí. Theo đó, (đối với vị trí Việt Nam) những ngày Xuân Phân và Thu Phân thì mặt trời sẽ mọc ở chín...