Skip to main content

Một câu chuyện thật đẹp....


Có hai người, đều bệnh nặng cả, nằm trong cùng một phòng ở bệnh viện.
Một người được phép ngồi trên giường mỗi buổi chiều một giờ để cho chất lỏng trong phổi chảy ra.
Giường của anh ở bên cạnh cái cửa sổ duy nhất của căn phòng.

Còn người kia phải nằm bẹp liên tục.
Hai người nói chuyện với nhau hàng giờ không ngừng.

Họ nói về vợ con và gia đình, nhà cửa, công ăn việc làm, chuyện đi nghĩa vụ quân sự, rồi nay đang được nghỉ phép.
Mỗi buổi chiều, khi người ở giường sát cửa sổ có thể ngồi dậy, anh mải mê mô tả cho người bạn cùng phòng tất cả những gì anh thấy được bên ngoài khung cửa sổ.
Người ở giường kia bắt đầu sống những khoảng thời gian một giờ đồng hồ, khi đó thế giới của anh được mở rộng và trở nên sôi nổi nhờ tất cả các sinh hoạt và màu sắc của thế giới bên ngoài.

Khung cửa sổ nhìn ra một công viên có một cái hồ thật xinh.
Bầy vịt và đàn thiên nga chơi đùa trên mặt nước, trong khi mấy đứa bé thả cho các con thuyền giấy trôi đi. Các đôi tình nhân trẻ bước đi tay trong tay giữa các đóa hoa muôn màu muôn sắc và có thểthấy xa xa những đường nét của thành phố in lên chân trời.

Trong khi người ngồi bên cửa sổ mô tả tất cả các chi tiết tuyệt vời đó, người ở phía bên kia nhắm mắt lại và tưởng tượng ra tất cả quang cảnh mỹmiều đó.

Một buổi chiều ấm áp nọ, người ngồi bên khung cửa mô tả một cuộc diễu hành đang đi qua.

Cho dù người kia không nghe được dàn nhạc, anh vẫn có thể thấy qua con mắt trí tuệ trong khi người ngồi bên cửa sổ phác vẽ ra bằng những lời mô tả.

Từng ngày, từng tuần, từng tháng trôi qua.

Vào một buổi sáng, cô y tá trực ban ngày đến để đưa nước cho họ tắm, chỉ còn thấy thân thể bất động của người ở bên cửa sổ, anh đã chết bình an trong khi ngủ.

Cô rất buồn, cô gọi các nhân viên bệnh viện đến đưa thi hài đi.

Ngay khi thuận tiện, người kia xin được chuyển đến bên cạnh cửa sổ. 
Cô y tá vui vẻ chuyển anh đến, và sau khi chắc chắn là anh đã thoải mái, cô rời phòng.
Chầm chậm, khó nhọc, anh tì trên một cùi chỏđể đưa mắt nhìn lần đầu tiên ra thế giới thực bên ngoài.

Anh cố gắng quay người chầm chậm để nhìn ra bên ngoài cửa sổ bên cạnh giường.

Anh đối diện với một bức tường trơ trụi.

Người ấy mới hỏi cô y tá là điều gì đã thúc ép người bạn quá cố, khiến anh ấy mô tả những điều tuyệt vời như thế ở bên ngoài cửa sổ.

Cô y tá trả lời rằng anh ấy bị mù, nên thậm chí chẳng thấy được bức tường.

Cô bảo, ‘Có thể anh ta muốn khích lệ anh đó thôi.'

Phần kết:

Có thứ hạnh phúc kỳ diệu khi làm cho người khác hạnh phúc, mặc dù hoàn cảnh của ta thế nào.

Nỗi đau buồn được chia sẻ là đã bớt được nửa phiền sầu, nhưng hạnh phúc khi được sẻ chia, lại tăng gấp đôi.
Nếu bạn muốn cảm thấy mình giàu có, bạn chỉ việc đếm tất cả những thứ bạn đang có mà không thể mua bằng tiền bạc.
Không ai biết xuất xứ của bức thư này, và tôi cũng chẳng muốn nói rằng bức thư sẽ đưa lại may mắn cho ai chuyển nó đi!

Popular posts from this blog

Những tai nạn "trời ơi" khi lên mạng

Chỉ vì bất cẩn, người lướt web đã để lộ thông tin cá nhân hoặc rước các vị khách không mời về máy tính. Khi phát hiện ra thủ phạm chính là mình, người dùng chỉ biết than trời Phần lớn người dùng gây "tai nạn" trên mạng đều không rành về kỹ thuật nên dễ phạm phải sai lầm. Vì không biết về những mối hiểm nguy luôn rình rập trên mạng, người dùng rất thích lướt Nét, nhất là đăng ký vào các dịch vụ trực tuyến, các trang web tìm bạn bốn phương, trang web giải trí cho tải hình, tải phim, các mạng xã hội, blog... Chính việc điền thông tin cá nhân, mật khẩu vô tội vạ, thấy gì cũng OK nên người dùng càng dễ mắc bẫy. Lộ tài liệu mật trong email Do máy tính bị hư, chị T.A ngồi tạm máy của một đồng nghiệp. Vài ngày sau, cả công ty đồn ầm lên rằng chị T.A đang hẹn hò với ông trưởng phòng, có người còn nói họ sắp đám cưới. Chị nghĩ mãi mà không hiểu tại sao chuyện riêng tư của mình bị bại lộ, hơn nữa thông tin còn sai lệch một cách nghiêm trọng. Truy hết người này đến người kia, chị mới té ...

Sự tích mèo Hello Kitty

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần...  Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày. Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.   Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh...

Nói với anh

Anh yêu của em, mình không bên nhau nữa nhé dù em còn yêu anh thật nhiều anh có biết không ? Khi em cảm nhận được nụ hôn ngọt ngào anh trao cho em thì cũng là lúc em sẵn sàng chấp nhận tất cả để được đến với anh. Có lúc em thấy mình thật tệ, một người phụ nữ rất tồi tệ. Em đánh đổi rất nhiều để được bên anh nhưng mà, em đã cho đi rất nhiều để nhận được những gì nào? Nhận được cái cảm giác hụt hẫng như một kẻ bị bỏ rơi, em không có quyền được bên anh khi em buồn, khi em cần sự chia sẻ, khi em cần một lời an ủi, động viên, hoặc quan tâm cho những mệt mỏi trong cuộc sống của mình. Em cũng không có được nó, em chới với trong một biển tình cảm, một biển nhớ nhung, và cứ khi nào em có cảm giác mình sắp sửa chết chìm trong đó thì anh lại đến bên em, và rồi em lại quên đi tất cả giận hờn ấy. Và đôi khi em cảm thấy mình chỉ là một thứ đồ chơi trong trò chơi tình ái của anh. Anh phiêu lưu, bay bổng, mọi quan tâm của anh cũng chỉ dừng lại ở một mức nào đó. Em thì khác, có anh rồi em cần sự chia...